|
Walter Laird nói về nhạc cảm
Nhạc cảm
Về
cơ bản nhạc cảm là sự kiểm soát quá trình chuyển động
đang xảy ra. Nhạc cảm tốt là có thể bắt đầu chuyển
động vào đúng thời điểm cần thiết cũng như kiểm soát
được toàn bộ thời gian cho phép để thực hiện chuyển
động đó. Hiệu quả của việc vận dụng nhạc cảm tốt đem
lại sự truyền cảm mạnh mẽ.
Dù là người mới tập những bước đi chập chững trên
sàn hay những cặp nhảy đang luyện tập bên huấn luyện
viên với mục tiêu giành danh hiệu cao quý trong các
cuộc thi tầm cơ thế giới thì những phương pháp chính
xác để huấn luyện là điều tối cần thiết trong lĩnh
vực nhạc cảm. Các vũ công muốn đạt trình độ cao trong
lĩnh vực cảm nhận nhịp điệu cần phải biết một cách
chính xác mình cần có bao nhiêu thời gian (được tính
theo phách hoặc các phần của phách) để cho mỗi chuyển
động trong bài nhảy của mình.
Để đạt được mục tiêu này giới khiêu vũ chuyên nghiệp
cần phải nghiên cứu đưa ra một ngôn ngữ riêng biệt
để xác định chuyển động của chân hoặc của thân trong
mỗi vũ hình của từng vũ điệu cần chính xác bao nhiêu
phách hoặc bao nhiêu phần của phách nhạc.
Ngôn ngữ này của khiêu vũ rất đơn giản,
chỉ chứa đựng trong vài từ hoặc các số đếm như sau
: CHẬM (SLOW - S); NHANH (QUICK - Q); VÀ (AND - &);
EH (A); và các số 1,2,3,4,5,6,7,8. Việc sử dụng tổ
hợp các từ vừa nói trên có thể xác định chính xác
bao nhiêu phách hoặc bao nhiêu phần của phách cho
mỗi chuyển động trong các vũ hình cụ thể nào đó. Từ
sự quan sát cá nhân, tôi rất buồn rằng sự quan trọng
trong việc sử dụng ngôn ngữ rất đơn giản nói trên,
thực tế ngay cả khi huấn luyện các đôi nhảy thuộc
đẳng cấp cao, đã không được các huấn luyện viên hiểu
một cách thấu đáo. Điều không cần phải bàn cãi là
việc sử dụng không đúng các phương pháp huấn luyện
Nhạc cảm cho các cặp nhảy là nguyên nhân của sự yếu
kếm về nhạc cảm và làm cản trở bước tiến của các vũ
công. Bởi vì các vũ công không được huấn luyện rằng
họ cần có bao nhiêu thời gian và làm thế nào để sử
dụng thời gian đó cho mỗi chuyển động trong từng vũ
điệu, kết quả là bài nhảy trở nên buồn tẻ và ngây
ngô lạc lõng với âm nhạc. Để lấp đi sự yếu kém đó
họ khuyến khích các vũ công đưa thêm các động tác
phụ vào bài nhảy - kết quả là một sự rối tinh rối
mù, không nhạc cảm, thậm chí có thể nói là điên cuồng
nhằm thu hút sự chú ý của các giám khảo cũng như khán
giả.
Đặc tính của vũ điệu
Mỗi vũ điệu đều có một đặc tính riêng
- mỗi vũ hình được sử dụng trong từng vũ điệu, có
thể nói cũng có lịch sử riêng của nó. Hiệu quả của
đặc tính hoá các vũ điệu đạt được nhờ sự thể hiện
uqa phong cách âm nhạc. Phong cách, lịch sử, nghệ
thuật tạo ra linh hồn của âm nhạc và khiêu vũ là sự
thể hiện những đặc tính đó. Phong cách và đặc tính
được đưa vào âm nhạc (trước tiên là loại nhạc có tính
thông dụng) dành cho 5 vũ điệu Latin là : Rumba -
trần tục/khoái cảm/lôi cuốn (không mang tính trữ tình);
Samba - không khí lễ hội/ sung sướng/sôi động/ "bốc
lửa"; Cha Cha Cha - ngang tàng/vui nhộn/khá sôi
động là đặc tính của âm nhạc, tuy nhiên, có thể thay
đổi phong cách để CCC trở nên ngọt ngào; Paso Doble
- mãnh liệt/tập trung cao độ/kịch tính; Jive - rạng
rỡ/đầy sức sống/hoang dã - chứa đựng những yếu tố
tinh tế.
(Walter Laird - The Laird Technique of Latin Dancing.
England 2003)
|