Tuần rồi chúng ta đã vén
được một chút “bức màn bí mật” về đời sống nội tâm của
một người nghệ sĩ đa tài (mặc dù anh không nhận mình
là nghệ sĩ). Phải thú thực với quý vị tôi thấy tuy mang
trong mình dòng máu nghệ sĩ nhưng anh có một cuộc sống
tinh thần lại thiên về lý trí mà lại chứa đựng đời sống
nội tâm rất phong phú. Không, đúng hơn có lẽ là anh
có một phương châm và một triết lý sống rõ ràng. Tuy
nhiên, để đạt đến trạng thức “ngộ” được như anh, không
dễ mấy ai làm được. Mời quý vị tiếp tục cuộc du hành
vào tâm tư của Michael Hùng ở phần tiếp nối này.
Michael Hùng:…Nếu vì một trở ngại
hay một vấp ngã nào đó trong cuộc sống của mình cứ ngồi
đó gặm nhấm với nỗi buồn của mình, cứ dày vò mình thì
cũng không giải quyết được gì, vì nó ngoài tầm tay.
Trong khi đó, cuộc sống là một mối quan hệ tổng hoà
của nhiều yếu tố, mình cần có trách nhiệm với nó. Vấn
đề là mình làm hết trọng trách rồi, thì hệ quả có thế
nào mình cũng không phải ân hận. Đau khổ hay thất bại
sẽ mãi là đau khổ và thất bại nếu mình chịu “ngả giáp
quy hàng”. Còn tôi, tôi sẽ tìm cách để hoá giải nỗi
buồn của mình là “lấp chỗ trống” bằng công việc, vui
với từng niềm vui nhỏ hàng ngày. Đó là cách tôi tìm
niềm vui của mình, không có gì thay đổi).
Anh nói thật hay và thật chí lý. Để mà tìm được
một công việc để “lấp chỗ trống” như anh thì đã mấy
ai làm được! Nhưng có lẽ tôi xin cắt ngang đề tài DVD
ở đây, và sẽ quay trở lại sau. Vì chủ đích đầu tiên
của tôi hôm nay là tôi tò mò về dự định ra cuốn sách
của anh. Anh có thể cho biết là anh ấp ủ dự định này
từ bao giờ và làm thế nào anh có nó?
Michael Hùng: Nói thật với anh là
chuyện ra sách nó đến với tôi cũng tình cờ và có nhân
duyên. Câu chuyện dài lắm, chỉ nói qua thôi nhé! Tôi
đến với âm nhạc là không tình cờ, chắc anh cũng biết
là máu âm nhạc nó có trong tôi từ khi còn nhỏ. Vì tôi
sinh trưởng trong môi trường đó, cha tôi lúc sinh thời
ông là kịch sĩ và cũng vừa là vũ sư. Lúc trẻ tôi cũng
từng chơi guitar bass trong một ban nhạc khá sôi động
ở Sài gòn. Nhưng đến với saxophone là chỉ trên dưới
6 năm trở lại đây, khi cuộc sống ở Úc của tôi đã ổn
định.
Sau khi tiếp cận với hệ thống đào tạo ở đây tôi mới
nhận thấy có một sự cách biệt khá xa giữa đào tạo âm
nhạc ở Việt nam (mà tôi được biết trước đây) với ở nước
ngoài. Tây họ đào tạo rất bài bản, lý thuyết và thực
hành đâu ra đó; nói cái gì cũng có lý thuyết, và cơ
chế hẳn hoi, làm cho mình thấy vững tâm và tập luyện
là có kết quả. Cộng thêm những chuyến về Việt nam thu
âm và thu hình, được tiếp cận với các đồng nghiệp trong
nước, tôi nhận thấy đồng nghiệp của mình rất giỏi thực
hành, nhưng nhiều khi lý thuyết và cơ chế trong âm nhạc
khá rời rạc, thiếu hệ thống; nhiều khi họ thực hành
nhưng không giải thích được tại sao nó như vậy. Tôi
không nghĩ là họ dở nhưng tôi nghĩ đến việc thiếu cập
nhật thông tin, mà một rào cản lớn nhất là ngoại ngữ
(tiếng Anh). Đó là lý do dễ hiểu và dễ cảm thông thôi.
Và âm nhạc hiện đại là âm nhạc của người tây phương,
họ sang tạo họ chế ra, mình chi có học theo. Các thầy
dạy được thế nào thì học thế đó, ai có trình độ thì
đào sâu nghiên cứu thêm, nhưng thú thực những người
có điều kiện làm điều đó đâu có đại trà.
Ở đây tôi xin mở ý nói thêm một chút có tính lý thuyết.
Thường thì chúng ta nghĩ rằng khi học những loại hình
nghệ thuật, như âm nhạc chẳng hạn, chúng ta chỉ cần
thực hành thật nhiều, bắt chước thầy thật đúng là đủ.
Tuy nhiên, suy nghĩ như vậy là không chính xác. Nhận
thức và tiếp thu là hai quá trình có liên quan đến kinh
nghiệm. Nói đến kinh nghiệm thì phải nói đến tuổi tác.
Do đó quá trình nhận thức và tiếp thu giữa một đứa trẻ
em, một người trẻ và một người đã có nhiều kinh nghiệm
sống hoàn toàn khác nhau. Chúng ta dễ dàng nhận thấy
là việc học ngoại ngữ, hay học nhạc đối với một đứa
trẻ con khá dễ dàng. Vì đối với chúng quá trình tiếp
thu là chính mà không có nhận thức. Trẻ như “tờ giấy
trắng”, có bao nhiêu chúng nạp bấy nhiêu mà không có
sự thắc mắc, nghi hoặc hay phản biện. Ngược lại, đối
với người trưởng thành, quá trình tiếp thu bị một rào
cản nhận thức. Họ đã có kinh nghiệm sống, nên mọi thông
tin muốn dung nạp được đều phải qua quá trình nhận thức,
dù đó là nhận thức lý tinh hay nhận thức cảm tính. Đối
với những khoa học có tính học thuật, kể cả âm nhạc,
thì nhận thức lý tính đi kèm với nhận thức cảm tính.
Một nốt nhạc hay một giọng ca để thấm được vào một người
trưởng thành thường không dễ dàng gì, và để họ có thể
“cảm” (feel) được thì họ phải có một cơ sở lý luận đủ
thuyết phục hàng rào lý tính vô tình đó. Cho nên, học
và thực hành nhạc ở người lớn thường phải đi đôi với
hệ thống lý thuyết, chứ không thể thực hành chay được.
Dĩ nhiên, tôi cũng chỉ học hỏi ở sách vở truyền đạt
lại, chứ tôi không tự nghĩ ra được điều này.
Đó là một lẽ, nguyên cớ thứ hai là quá trình làm nhạc
của tôi, và sản phẩm của tôi được hình thành và phổ
biến như hiện nay không phải do một mình tôi mà có được.
Cho nên đây là công trình của rất nhiều con tim và khối
óc, của người làm và cũng như của người nghe. Tuy tôi
là nhân vật chính, nhưng phần đóng góp của những người
xung quanh tôi mới là đáng kể, thế nhưng tôi chưa có
dịp tri ân họ. Ấy thế mà, tất cả những điều này cũng
còn thiếu một cú hích để cho ý tưởng cuốn sách ra đời.
Một số bạn bè thân hữu của tôi, có bận bảo tôi sao không
ra một cuốn sách để ghi lại những kỷ niệm trong chặng
đường làm âm nhạc và làm từ thiện của mình. Tôi nghĩ
đó cũng là ý kiến hay. Nhưng hết thảy đó cũng mới chỉ
trong ý nghĩ.
Điều kiện cần là thế, vậy còn điều kiện đủ?
Michael Hùng: Nói thì chắc anh khó
tin, nhưng đó là sự thật. Tôi vốn dĩ con người sống
trầm tĩnh và nội tâm. Tôi không quen với không khí của
náo nhiệt, mặc dù sau này vì công việc tôi phải làm.
Ngoài giờ làm việc ở công ty, tôi thích về nhà với gia
đình, vui chơi với con cái, chăm sóc vườn tược; tối
lại thì tôi luyện tiếng kèn, nếu rảnh nữa thì gặp gỡ
bạn bè để hàn huyên tâm sự. Giờ rảnh, tôi thích mời
gọi bạn bè thân thuộc đến chơi, dù không thích và không
biết uống rượu, nhưng lúc nào tôi cũng sẵn có rượu quý
để mời bạn hiền.
Rồi chuyện gì đã đến với tôi thì anh biết rồi. Kể từ
thời gian đó, tôi bỗng dưng thành người “ăn không ngồi
rồi” sau giờ làm việc. Chẳng có gia đình đâu để mà về
nữa, tôi đành vui với tiếng kèn của tôi. Rồi bỗng một
hôm, trong lúc ngồi trầm tư suy nghĩ, ý tưởng của cuốn
sách dạo xưa nó quay lại trong đầu tôi và thế là lần
này tôi hạ quyết tâm. Dễ dàng lắm. Rảnh mà! (cười).
Vậy anh thuộc loại “Tái ông thất mã” rồi! (cười
sảng khoái) Nếu anh không có chuyện buồn thì chắc chưa
có cuốn sách! (cười). Vậy anh có thể cho biết chuyện
viết sách, nhất là công việc đầu tay (như khi anh mới
làm nhạc) có gì khó khăn không?
Michael Hùng: Nói ra chắc anh không
hình dung được. Bữa nào anh ngồi thử với tôi một buổi
tối, chắc anh sẽ tìm ra câu trả lời ngay thôi! (cười).
Đó, thiệt tình ban đầu tôi cũng tưởng viết sách nó cũng
dễ như tôi viết thư cho khách hàng, mà còn được viết
bằng tiếng mẹ đẻ nữa chứ, hẳn là phải dễ hơn nhiều so
với viết bằng tiếng Anh! Nhưng tôi đã nhầm to. Viết
sách nó cũng là một công việc cần phải được huấn luyện
hẳn hoi.
Ngay từ đầu, tôi cũng đã hình dung về nội dung cuốn
sách mình phải viết những gì trong đó rồi; nhưng khi
cầm bút thì không biết bắt đầu từ đâu, và bắt đầu từ
cái gì. Loay hoay mãi cả đêm gần như không có một dòng
chữ nào.
Những hôm sau, tôi lại đổi “chiến thuật”, máy vi tính
làm giấy nháp. Lại bật màn hình, lại ngồi nhìn khói
thuốc! Không ăn thua. Rồi chừng đâu đó sau một vài tuần
nung nấu suy nghĩ, tự dưng một buổi chiều đi làm về,
lòng thấy sảng khoái, tôi ngồi xuống và viết tất cả
những gì tôi nghĩ. Viết như nói.
Ngày hôm sau, tôi có chuyển những điều tôi viết đó
cho một người bạn, anh ta cũng hay viết lách và cũng
quen chuyện sách vở hơn tôi. Anh đọc, bảo tôi viết có
ý và có nội dung (informative); nhưng bảo rằng còn hơi
luộm thuộm và chưa được “ngọt” lắm. Thế là những buổi
nào anh bạn tôi rảnh, tôi liền phải “cắp cặp” đi học
nghề nữa. Anh ấy cũng cố gắng nhớ lại những kiến thức
về nghề viết lách của anh ấy trong trường đại học mà
truyền đạt lại cho tôi- những kinh nghiệm thực tế viết
lách mà anh ta đã kinh qua và trải nghiệm. Vậy mà đúng!
“Không thầy đố mày làm nên”, ông bà ta bảo vậy. Được
động viên và có người tình nguyện giải thích về nguyên
lý viết lách, kinh nghiệm viết và còn giúp edit (biên
tập), thế là tôi lên tinh thần, và tiếp tục viết.
Thế là anh đã có xong bản thảo ngay sau đó chứ?
Michael Hùng: (Cười to!) Ông không
nói đùa đấy chứ! Tôi nói thật với ông, tôi viết xong
một chương sách của tôi, tôi in và xé bỏ không biết
bao nhiêu là giấy nháp. Viết xong, đọc đi đọc lại, sửa
tới sửa lui. Nó cũng như tui tập thổi kèn ban đầu vậy.
Đầu tiên là ra nốt cái đã, rồi đến mức cao hơn là ra
giọng, rồi ra âm điệu rồi mới ra được bài hát. Ra được
bài hát rồi, cũng phải luyện và trau chuốt, thì tiếng
kèn nó mới hay, mới gọn, và ngọt ngào được. Viết sách
cũng vậy ông ơi, ông giỡn tôi hoài! Mà đây là lần đầu
tiên trong cuộc đời tôi làm cái chuyện “động trời” này
đó! Cả gần hơn một năm qua, ngày đi làm thì thôi, tối
về là tôi có thói quen vào bàn viết. Nhiều ít, không
quan trọng, cứ viết. Có khi nửa đêm bật dậy chong đèn
viết, vì có một ý nào đó chợt trỗi dậy trong đầu, tôi
sợ quên, nên phải viết xuống. Viết mệt thì cầm cái kèn
lên để giải khuây. Công việc lặp lại thành một thói
quen. Ngày nào cũng thế, sau giờ làm về nhà, ăn cơm
tối xong là tôi ngồi vào bàn viết, vì ngoài ra không
còn thú vui nào khác. Lần lữa rồi cũng hơn một năm trôi
qua, vậy mà cũng đã hòm hòm rồi đấy.
Vậy anh có thể bật mí một chút về những nội dung
anh dự định trình bày trong cuốn sách sắp ra mắt đó
không?
Michael Hùng: Nội dung cuốn sách tôi
dự định trình bày làm ba phần chính. Mỗi phần có nhiều
chương nhỏ.
……………………………………………………
(Hết phần 2)
Sydney, hạ tuần tháng tám 2007
Tường Quang thực hiện
Mời quý bạn đọc tiếp tục theo dõi phần phỏng
vấn Nghệ sĩ Michael Hùng trong kỳ tới về những nội dung
lý thú trong cuốn sách sắp phát hành của anh.
|