Michael Hùng và cuộc rong chơi trong
âm nhạc
(phần 4)
(tiếp theo)
Kỹ thuật “hình tượng hoá” và
kỹ thuật chế khắc “hội chứng vượt chướng ngại
Sách sắp phát hành của Michael Hùng Đình Quách--Registered
Tax Agent & Public Accountant, 54 Canley Vale
Rd, Canley Vale, NSW.
Kỳ
trước Michael Hùng đã cho chúng ta biết đươc con đường
đến với cây kèn saxophone của anh cũng thật thú vị.
Vì chỉ là nghiệp dư, nên anh đã phải cố gắng tìm con
đường ngắn nhất để tiếp cận được với nó. Một điều
may mắn là Michael Hùng đã thọ giáo được các nghệ
sĩ saxo gạo cội của Úc; nhờ được huấn luyện một cách
có bài bản, lý thuyết đi kèm với thực hành nên tiếng
kèn của anh đã cải thiện rất nhanh chóng như nhận
xét của giáo sư saxophone Glenn Henrich nổi tiếng
của Úc. Và qua câu chuyện tuần rồi, tôi và có lẽ có
nhiều trong số bạn đọc vẫn hoài thắc mắc một điều
là Michael Hùng chơi nhạc cụ mà sao lại có liên quan
đến xướng âm ở đây nữa. Quyết phải tìm ra điều bí
ẩn này, mời bạn đọc đồng hành với tôi trong cuộc phỏng
vấn Michael Hùng tiếp theo này.
Thưa anh, anh vừa trình bày cho
tôi về giọng bội bằng một kỹ thuật của thanh nhạc.
Tôi muốn anh nói rõ hơn, giữa nhạc công kèn saxo và
thanh nhạc có “dây mơ rễ má” gì với nhau?
Michael Hùng: Tôi cũng
đã có ý nghĩ như anh vậy, khi tôi mới tập tò với cây
kèn saxo. Tôi càng gắng thổi bao nhiêu thì nó kháng
cự lại tôi bấy nhiêu. Rồi cũng thổi được nhưng tiếng
kèn nó không theo ý muốn, nhiều khi sưng cả môi, gặm
nát cả mouthpiece mà cũng không ăn thua. Mấu chốt
của loại nhạc cụ bộ thổi ở chỗ là đừng bao giờ nghĩ
mình đang thổi kèn, mà phải xem là mình đang hát!
Anh bắt đầu đưa tôi vào mê hồn trận
rồi đây, khó hiểu quá!
Michael Hùng: Thực
ra nó không có gì là quá phức tạp. Bây giờ tôi cung
cấp cho anh cái hình mô phỏng này (H.2), anh sẽ thấy
một sự liên đới giữa cơ thể với cái kèn. Về nguyên
lý âm thanh học, muốn phát được âm thanh cần phải
có nhiều bộ phận, tôi chỉ nhắc đến một bộ phận quan
trọng trong đó thôi, đó là buồng cộng hưởng âm, trong
cơ thể chúng ta chính là buồng phổi. Nếu không có
nó, chúng ta không thể phát âm được, chứ đừng nói
là hát. Khi ta nói thì âm sẽ đi ra theo đường miệng
và kể cả mũi. Rồi bây giờ tôi đặt cái kèn vào miệng,
đừng nghĩ là anh thổi, bây giờ coi như anh nói và
hát, và không qua miệng nữa, miệng chỉ là một cái
cầu nối hơi, dẫn hơi hát đó đi tiếp qua một bộ phận
khác nữa đó là cây kèn, rồi sẽ đến buồng cộng hưởng
trong cây kèn, cuối cùng âm sẽ đi qua loa kèn ra ngoài.
Như vậy, anh sẽ thấy, cây kèn cũng chính là một bộ
phận phát âm, nhưng thụ động mà thôi.
H.1:
Giáo sư Glenn Henrich (thứ 2 từ trái), thủ lãnh ban
nhạc nổi tiếng Cuban Vibes Quintet ở Sydney, chuyên
chơi Jazz Latin.
Ông nhận xét đĩa CD đầu tay, “Shadow” của Michael
Hùng: “Thật thích thú khi nghe các CD của anh. Đĩa
ghi rất đạt, các nốt nền chơi rất chuẩn; nhịp điệu,
hoà âm và nhấn âm rất chính xác. Tôi cam đoan, anh
hẳn phải là người rất đam mê chơi kèn và đã luyện
tập rất nhiều. Tôi nghĩ anh đã đạt được đến một mức
độ chuẩn mực khá tốt mặc dù mới chỉ có 4 năm học bán
thời”. (25/02/2002, thư của GS Glenn Henrich gửi Michael
Hùng)
À, tôi đã vỡ ra được một số điều
anh giải thích rồi. Nói như vậy rồi nếu tôi không
biết hát chút xíu nào, chẳng nhẽ tôi tập thổi kèn
cũng không được luôn sao?
Michael Hùng: Được
chớ, nhưng anh sẽ thổi được “tò..tí..te” thôi! (cười)
Đùa thôi, nhưng qua tôi trình bày đó, việc thổi kèn
chẳng qua chỉ là xướng âm, là hát; nhưng thay vì hát
ra lời qua miệng thì nghệ sĩ kèn sẽ hát qua một bộ
phận cơ học đó là cái kèn. Do đó người nghệ sĩ kèn
vừa phải điều khiển được bộ phận phát âm của cơ thể
và vừa phải điều khiển bộ phận phát âm của cây kèn.
Một mối quan hệ hết sức hữu cơ-- cơ thể là cây kèn
sinh học và cây kèn là bộ phận phát âm cơ học! Nếu
anh làm tốt được hai vấn đề này, tức là anh hoàn toàn
có thể kiểm soát và điều tiết được tiếng kèn của mình.
Vậy thì cũng không phải quá phức
tạp, tôi cũng đi hát karaoke với bạn bè hoài, bạn
tôi nó cũng khen tôi “có chất giọng” lắm. Chắc tôi
phải học kèn thôi!
Michael Hùng: Anh có
thể, nhưng như tôi đã đề cập, việc gì cũng phải học
chứ. Còn chất giọng thì là thiên phú rồi. Chắc chắn
trước khi thành ca sĩ thì người đó đã phải có tố chất
ca sĩ, tức là phải có chất giọng thiên phú đã. Nên
việc hát được là không phải khó khăn, hát đúng nhạc
không khó khăn, nhưng để hát hay và hát đúng kỹ thuật
lại là vấn đề khác. Nếu không được đào tạo bài bản,
không rèn luyện đúng kỹ thuật thì anh phải chơi ở
“chiếu khác”.
Vậy anh có thể “khai tâm” cho tôi
một chút về chuyện xướng âm này không, nghe hấp dẫn
quá?
Michael Hùng: Tôi cũng
chỉ nói cơ chế và lý thuyết thôi. Chúng ta phát âm
được, như tôi đã đề cập rồi đó, là thông qua luồng
hơi đẩy ra từ trong phổi, đi qua thanh quản là bộ
phận tối quan trọng để phát ra thành âm thanh, rồi
âm thanh đó đi qua miệng mà ra ngoài. Mặc dù dây thanh
âm quyết định việc phát ra âm, nhưng chất lượng âm
phát ra như thế nào nó lại còn phụ thuộc vào nhiều
yếu tố khác. Âm thanh chúng ta nghe qua giọng nói
hàng ngày nó thuộc về một âm vực phổ biến người ta
gọi đó là âm vực ngực. Tiếng hay giọng phát ra từ
âm vực này có đặc điểm là tần số thấp nhưng biên độ
cao dày. Mà như tôi đã trình bày trong lần trước,
với loại sóng âm có đặc điểm này thì khi phát ra,
ta nghe nó trầm và ấm áp, hay đó là những nốt căn
bản; cho nên nghe rất là dễ chịu. Nhưng nhạc không
phải là tiếng nói nên nó không thể đều đều và đơn
điệu ở mỗi âm vực ngực được, mà cần phải có những
âm vực cao hơn, là âm vực đầu, giữa âm vực đầu và
ngực còn có một âm vực trung gian đó là âm vực hỗn
hợp. Âm vực hỗn hợp là một trong những âm vực khó
xướng âm nhất vì nó trộn lẫn. Cao nhất trong các âm
vực gọi là âm vực chuông hay có người gọi là âm vực
sáo. Trong saxophone còn có thêm một âm vực nữa mà
chỉ có một số ít người nhắc đến, đó là âm vực miệng.

H.2: Mối liên hệ hữu cơ giữa một nhạc khí với bộ phận
phát âm của cơ thể.
Phân chia như vậy nó có nghĩa gì
không, và thực tế mình làm sao để phân biệt được các
âm vực đó?
Michael Hùng: Vâng,
dĩ nhiên đối với âm nhạc là một nghệ thuật, nhưng
nó là một khoa học. Nó không thể là cái mình nhìn
thấy hiển hiện như là một phản ứng hoá học, mà nó
là một kiểu “hộp đen” (black box). Để giải mã hộp
đen đó, mình dùng các thiết bị âm thanh học để kiểm
chứng. Còn trong thực tế, mình phải tưởng tượng, thực
hành rồi sẽ nhận ra. Việc phân chia âm vực như vậy
để coi như là một lằn ranh ước lệ khi tập xướng âm
mình phải vượt qua. Điều khó khăn trong cách thể hiện
các âm vực cao hơn âm vực ngực ở chỗ là: giọng phát
ra từ các âm vực cao thì có tần số cao, nhưng biên
độ lại thấp, nên âm thanh nghe chói và mỏng, yếu.
Nghịch lý sinh học ở chỗ, những giọng phát ra từ các
âm vực cao hơn âm vực ngực thì các bộ phận phát âm
có xu hướng chống lại thí dụ như lưỡi gà hạ xuống,
thành họng khép lại, thanh quản đưa lên, làm cho buồng
cộng hưởng âm trong cơ thể bị thu hẹp dung tích, hiện
tượng phản ứng này của cơ thể được gọi là “hội chứng
vượt chướng ngại” (pin-ball syndrome). Trong khi đó,
buồng cộng hưởng âm lại đóng một vai trò hết sức quan
trọng trong việc tiết chế giọng phát ra. Kết cục là,
ta càng cố lên giọng càng cao thì âm lại càng bé,
nghe càng chói và the thé.
Vậy phải điều khiển nó như thế nào
đây?
Michael Hùng: Nó có
một số kỹ thuật, chỉ nhằm vào hai nguyên tắc chính,
đó là gia tăng biên độ giọng phát ra để nó dày lên,
đủ độ ấm sao cho hát ở âm vực cao-như âm vực chuông
chẳng hạn mà phải nghe như đang hát ở âm vực ngực;
và phải làm sao làm gia tăng dung tích buồng cộng
hưởng âm trong cơ thể để cho đủ lượng hơi khi xướng
âm, làm cho âm đầy đặn. Một trong những kỹ thuật mà
để gia tăng biên độ giọng phát ra ở các âm vực cao,
như tôi đã đề cập ở phần trước đó là sử dụng kỹ thuật
giọng bội. Còn để gia tăng buồng cộng hưởng âm trong
cơ thể mình phải sử dụng một số thủ thuật, để “đánh
lừa” các bộ phận phát âm của cơ thể vốn nó hoạt động
ngoài sự điều khiển của vỏ não. Hai kỹ thuật quan
trọng nhất để chế khắc nhược điểm này của cơ thể là
kỹ thuật “hình tượng hoá” và kỹ thuật chế khắc “hội
chứng vượt chướng ngại.
Phải nói hôm nay anh đã mở mắt cho
tôi rất nhiều. Nhưng hẳn là “viết mười pho triết lý
còn dễ hơn thực hành một phương châm” như Pascal đã
nói. Vấn đề là phải thực hành nó như thế nào để đạt
được những kỹ năng đó mới quan trọng.
Michael Hùng: Như tôi
đã đề cập, âm nhạc cũng là khoa học. Đã là khoa học
thì nó luôn phải phát triển, khoa học phát triển thì
nghệ thuật sẽ phát triển theo. Dưới ánh sáng của khoa
học, nhiều điểm đen, vùng tối trong nghệ thuật được
soi sáng và hiểu rõ. Một khi mình mổ xẻ được vấn đề,
hiểu rõ cơ chế, thì việc tái lập thực nghiệm sẽ trở
nên dễ dàng hơn. Mọi thực hành đều phải dựa trên một
nền lý luận vững chắc thì nó mới tối ưu hoá được kết
quả.
Tôi nói tóm lại thế này về xướng âm
để anh có thể hình dung. Một tiếng kèn phát ra mà
mình nghe được tức là nó đã được thổi qua cái kèn.
Một tiếng hát mình đã nghe được đã được đi qua bộ
phận phát âm của cơ thể. Tiếng kèn méo mó, có thể
là do cái kèn hỏng. Nếu vậy, đơn giản là chỉ cần đem
cái kèn đến chỗ thợ sửa kèn, để đó, thế là xong. Còn
một tiếng hát ra nghe hỏng, tức là cái bộ phận phát
âm của mình không ổn. Ai là người sửa nó đây, nếu
không phải là người đã hát ra giọng đó? Như vậy sự
hỏng hóc của bộ phận phát âm mình có thể là bẩm sinh
nhưng cũng có thể là do mình không biết “sửa” chúng
để không bị méo giọng. Trừ một số dị tật hoặc thương
tổn vùng phát âm thì không thích hợp cho việc xướng
âm, còn đại đa số là do chúng ta không nắm được cấu
trúc về cơ thể học, hoạt động sinh học và cơ học của
các cơ và bộ phận có vai trò trong phát âm, vô tình
chúng ta bị rơi vào cái “bẫy” – “hội chứng vượt chướng
ngại” mà như tôi đã trình bày, nó tự động chống lại
giọng chúng ta. Thêm nữa, chúng ta chưa biết các kỹ
thuật làm thế nào để thể hiện được các nốt ở âm vực
cao sao cho nó chuyên nghiệp. Cho nên chúng ta cần
phải hiểu rõ lý thuyết, cơ chế và rồi thực hành nó
mới có hiệu quả.
Không cần phải nói, tôi bảo đảm, không
có một phương pháp thần kỳ nào mà có thể bảo đảm được
sự thành công nếu không có bài bản, kế hoạch phác
thảo tốt, thực hành kiên trì. Cho nên trong cuốn sách
của tôi, tôi cố gắng trình bày lại thật cô đọng những
chi tiết kỹ thuật đó, để chia sẻ với mọi người.
(còn nữa)
Tường Quang
Mời quí bạn đọc theo dõi tiếp
cuộc phỏng vấn nghệ sĩ Michael Hùng về nội dung trong
cuốn sách “Michael Hùng-Rong chơi Âm nhạc và Bè bạn”
sẽ phát hành trong nay mai.